
Hàng chục năm qua, người đi tuyến phố ngang qua tuyến đường Phan Văn Hớn (Q.12, TP.HCM) không còn lạ lẫm gì với túp lều bé bỏng nằm nép góc trên hè phố. Ngày cũng như đêm, nhị hiền thê chồng , đứa trẻ nhỏ tuổi vẫn gắn bó với túp lều lụp xụp này. Và bên trong là cả một chuyện tình rất đẹp.

Túp lều rộng chừng mực 3m, sâu 1,5m nằm ngay trên lòng phố, được lợp bằng giấy cactông và mảnh bạt. chậm triển khai là nơi anh Hà Văn Hồng (39 tuổi, quê Quảng Bình) và chị Âu Thị Mận (36 tuổi, quê Tuyên Quang quẻ,người dân tộc Cao Lan) đã gặp gỡ, yêu nhau và nên phi tần nên chồng.

Hình thành và lớn lên ở tỉnh Quảng Bình, anh Hồng không may bị di chứng chất độc da cam, từ bé dại đã liệt một chân trái. Mái ấm gian khổ, bố mẹ làm mướn bữa đói bữa no, khi học tới lớp 5 anh phải nghỉ học. Năm 15 tuổi, anh quyết định bỏ xứ đi tậu hướng thành lập công ty. Với 4 triệu đồng dè xẻn được, anh xin tham gia học nghề ở tiệm sửa xe. Sau gần bốn niên học và làm công, anh ra nghề và mở đầu khiến cho riêng.

Khi mới ra nghề, anh chọn lựa vỉa hè tuyến phố Phan Văn Hớn mưu sinh. Hai chục năm nay, túp lều của anh vẫn thế. Đáng giá nhất vẫn chỉ là tủ đồ nghề sửa xe.

“Tôi làm cho ở ngay cái hè phố này tới nay là gần 20 năm rồi. Đây vừa là tiệm, vừa là nhà của tôi. Chính từ chỗ này, tôi đã quen và cưới được người thiếu nữ của đời chính mình đấy” - anh cười to khi nhắc về chuyện ngày xưa. Khoảng 20 năm trước, chị Mận hay mang xe vào vá, bơm, tăng sên... Khuôn mặt đáng yêu, giọng bé bỏng nhẹ làm anh tuyệt hảo. Chị Mận làm mướn nhân may, hôm nào về sớm lại mang cho anh ổ bánh mì, cái bánh ngọt, chai nước. Cứ thế nhì người dần nảy sinh tình cảm với nhau.

Cũng như người chồng, chị Mận xiêu bạt một thân một bản thân tham gia Sài Gòn trong khoảng năm 16 tuổi. Thấy mỗi ngày, người đàn ông khuyết tật cứ một bản thân lủi thủi trong túp lều ở hè phố, lê đôi nạng lộc cộc đi xin từng hòm nước về nấu cơm, chị Mận chạnh lòng. "Hai đứa chung cảnh ngộ tha hương nên chính mình nắm bắt, ảnh đã tàn tật mà còn một thân một bản thân nữa, nhìn tội lắm. Bản thân mình hay xẹp qua thì thầm, rồi thương ảnh lúc nào không hay”, chị Mận san sớt.

Ngày chị Mận đưa anh về Tuyên Quang mở bán mái ấm, nhìn đôi chân khập khễnh bên nạng gỗ của anh, người nào cũng phản đối. Nhưng họ vẫn tới với nhau, sống chung ở túp lều nhỏ bé từ đó đến nay cũng gần 20 năm. Công trình của cuộc tình là 3 cậu đàn ông kháu khỉnh. Cậu cả đã được gửi về cho bà nội ở Quảng Bình nuôi.

Cuộc sống của họ diễn ra yên ả trong cái bần hàn. Anh Hồng kể, ở đây anh gần như chỉ sửa xe đạp. bơm hơi là chính. "Vì họ sửa xe máy thì tham gia tiệm lớn rồi. Ngày nào cao thì được gần 200 ngàn, thấp thì nhận một vài chục", anh Hồng nói.

Còn chị Mận thì kê thêm cái cỗ ván đá bán nước ướp lạnh. Những ngày mùa mưa. nước vẫn còn nguyên xi trong tủ. Chồng vá xe, bà xã bán nước, doanh thu chỉ đủ để họ tậu miếng rau, ký gạo mưu sinh qua ngày. Khi anh bận trông con, chị thay anh bơm, vá xe cho khách.

Trong túp lều có nhị tấm ván kê làm cho chỗ ngủ, cái bếp gas bé bỏng và chiếc xe đẩy đựng đồ nghề của anh Hồng. "Ở đây nắng thì hot, mưa thì dột, đêm ngủ thì bất an. Mấy bạn tôi bị mất đồ nghề, cái cái xe đạp quý nhất cũng bị lấy, lâu lâu lại bị cộng đồng nghiện dí kim tiêm xin tiền", anh Hồng chia sớt.

Dù là túp lều nhưng anh vẫn tự ghi số nhà. Anh Hồng kể: "Ban sơ khu xã không cho ở nhưng họ thấy tình cảnh đáng thương nên đành chấp thuận. Khác lạ bắc tổ trường dân thị trấn ngay đây còn bảo tôi lấy số nhà bác để ai có giao thông gì cho tôi cũng dễ".

Cuộc sống trong túp lều bao năm qua vẫn không điện, không nước... Anh chị em phải đi xin nhà láng giềng, chất thành một vài xô để cạnh túp lều. Đi vệ sinh, tắm rửa thì sang lép nhà hàng xóm.

Những lúc thong thả, chị Mận lại ra quét dọn đường xã gần chỗ mình ở.

Bữa ăn của nhì hậu phi chồng thiếu trước hụt sau. Để tiết kiệm, họ phải đợi đến tối muộn mới sắm rau của xe đẩy đi ngang qua. "Thịt thì chính mình tìm làm thịt vụn, cá lâu lâu có người đi câu được mang cho. Tôi ít đi chợ lắm", chị Mận cho nhân thức.

Đây là khẩu phần bữa ăn thường thấy của cả mái nhà. "Mình gian nan quá cũng chịu đươc, chỉ thương các con ăn uống khem khổ. Thằng bé xíu chỉ mơ được dẫn đi trường học chơi mà tôi cũng khó lòng chấp hành được", anh Hồng bi ai nói.

Của cải đáng giá nhất của hai phi tần chồng chính là những đứa con. “Chúng nó lớn là tôi sẽ cho đi học liền, đau đớn gì cũng phải cho đi học để mai sau tụi nó lạc quan, không túng thiếu, ít chữ như hậu phi chồng tôi", chị Mận tâm sự.

Nói về dự kiến tương lai, anh Hồng không dám mơ có căn nhà đất thị trấn. "Rồi một thời điểm, tôi sẽ kiếm tiền thuê cho mấy mẹ con một cái phòng để có chỗ ra vào, có điện, có nước mà dùng và còn lo tiền để phi tần chồng về thăm nhà nữa chứ, gần 10 năm rồi còn gì”, anh cười nói.

Bà xã chồng anh chị Hồng - Mận nhường nhịn như đã mua được niềm hạnh phúc thật sự. Túp lều nhỏ xíu chứa hai trái tim tiến thưởng và của nả đáng giá nhất trong đó có lẽ là tiếng cười đùa hồn nhiên của đứa bé dại con của nhì người.
Theo Trí thức trẻ
Báo Mái nhà và Thị trấn hội cập nhật tin tức trong ngày liên tiếp, mới nhất
Có thể bạn quan tâm: tin tức nhanh về biển đông
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét