Em gái tôi năm nay 23 tuổi. Em mới ra trường được một năm và hiện đang làm việc tại một công ti chuyên về thủy sản. Ở đây, không biết duyên số thế nào mà em lại yêu và quyết định cưới một người nam nhi hơn 40 tuổi.
Anh này chưa từng có vợ và khá giàu có trong lĩnh vực thủy sản. Đương nhiên, qua xúc tiếp đôi ba lần, cả mái nhà chúng tôi đều không ưng ý. Anh ta có vẻ là người tính toán, chi li và khá gia trưởng.
Mấy anh chị em chúng tôi đã khuyên em gái nên cân nhắc trước khi tiến tới cuộc hôn nhân này. Thế nhưng, em gái tôi đã quyết, không người nào có thể làm cho em đổi mới sự việc này. Sau cuối, mái ấm chúng tôi đành để mọi chuyện diễn ra như ý muốn của em.

Ảnh có tính chất minh họa. Nguồn ảnh: Internet
3 tuần trước, bạn trai của em gái tôi (tôi nhất thời gọi là em rể - nv) đưa mái ấm tới chạm mặt mặt mái nhà tôi để thảo luận và xin làm cho đám cưới.
Cha mẹ tôi không mặn mòi lắm nên cũng giải đáp qua quýt. Phiên phiến, bố mẹ tôi nhất trí để đám cưới diễn ra theo ý con nhỏ. Việc chọn ngày đẹp là tùy nhà trai, còn lễ ăn hỏi thì cứ theo mức tầm thường mà khiến cho. Mái ấm tôi không thách cưới vì quê tôi cũng không quá nặng năn nỉ chuyện này.
Gia đình nhà trai đồng tình hoàn toàn với quan niệm của ba má tôi. Họ xin phép ra về để lo chu đáo cho lễ ăn hỏi và đám cưới của các con.
Hôm sau, họ báo cáo cho mái ấm tôi về ngày lành 04 tuần tốt để đơn vị lễ ăn hỏi và lễ cưới.Theo thông báo đó, lễ ăn hỏi sẽ được tổ chức trước ngày cưới 2 tuần. Và tuần vừa rồi là lễ ăn hỏi của em tôi.
Biết mái ấm chú rể là hàng đại gia, phổ biến người trong họ nhà tôi rất tìm hiểu. Khách hàng nào cũng đoán già đoán non về một lễ ăn hỏi hoành tráng. Và rồi, họ sinh ra to lớn đúng như sự trông đợi của họ nhà gái chúng tôi.
5 ô tô hạng sang với toàn người ăn mặc lịch sự. Ngay cả dàn thanh niên bê tráp cũng được lựa chọn rất kỹ càng. 7 giới trẻ bê tráp, mặt người nào cũng sáng sủa, cao nhòng. Họ tiến tham gia sân, rồi tham gia phòng khách của gia đình một cách rất tự tin và thanh lịch khiến cho tôi cũng nở mày, nở mặt lây.
Dĩ nhiên, sau khi tiễn nhà trai ra về, họ nhà gái chúng tôi rà soát lại quà ăn hỏi thì chết sững người.
Bảy tráp ăn hỏi, nhìn rất to lớn nhưng đa phần lại là đồ giả. Tráp nào cũng chỉ có một lớp bề mặt là đồ thật, còn lại, hoặc là họ chèn xốp, hoặc là họ cho đồ giả để tráp lễ trông đầy đặn và hoành tráng hơn. Cha mẹ tôi gỡ đồ ra biếu họ hàng mà tím hết mặt.
Chưa hết, khi bóc phong suy bì ăn hỏi, hay còn gọi là “lễ đen” trước mặt họ hàng, bác mẹ tôi nhịn nhường như chết yên ổn. Bố tôi rút ra 2 tờ 500 nghìn đồng mà tay run lẩy bẩy. Mặt ông biến sắc rõ rệt. Công chúng trong họ hàng thì như nín thở nhưng khi thấy 2 tờ 500 thì thở dài thành tiếng.
Sau đó, họ chê cười ngay trước mặt ba má tôi. Khách hàng nào cũng bảo, tưởng đại gia thì thế nào, chứ lễ lạt, phong tị nạnh thế này thì không bằng mấy đứa nhà quê, làm mướn làm công. Họ làm công làm công nhưng phong tị nạnh ăn hỏi ít nhất cũng phải 3 triệu đồng. Đằng này...
Nói thật, mái nhà tôi không say mê của nả vật chất, 5 triệu, 3 triệu ko phải là nhân tố vì cha mẹ tôi chẳng hề dạng có điều kiện kinh tế eo hẹp hèn. Tuy nhiên, nghe họ hàng chê cười, khinh thường con gái bản thân thì cũng nóng mắt. Mấy chị em tôi cũng thấy khó chịu thay.
Tôi không nắm bắt tại sao, gia đình em rể phú quý tương tự, họ ăn mặc quý phái và đi những chiếc ô tô đời mới tương tự nhưng mà mang đồ giả và cái phong tị nạnh bọt bèo tương tự để đi hỏi hoàng hậu cho con.
Có phải họ coi thường mái ấm tôi hay không? Hay đó là do đặc tính ky bo, dành dụm của họ. Nếu là ky bo dành dụm như vậy thì em gái tôi lấy về liệu có vui tươi và hạnh phúc không?
Nhungoc79@ …
Theo VietNamNet
Xem tại: tin tức nhanh về biển đông
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét