Khi đưa ra quyết định dừng lại ái tình này, phiên bản thân tôi cũng cảm thấy khó khăn vô cùng. Một cuộc tình hơn 5 năm, với bao ước mong, hoài bão, cả những gì trong sáng và đáng quý nhất của đời con gái tôi cũng trao cho anh, với tôi mà nói, chia tay tôi thiệt thòi hơn gấp bội. Thế nhưng khi tôi đã phải quyết định tương tự, tức là tôi chẳng còn sự chọn nào khác.
Chúng tôi quen nhau từ khi còn ngồi thông thường giảng tuyến phố đại học. Tình yêu thời học sinh với nhân thức bao mộng mơ. Ngày đó, anh cũng cuồng si và theo đuổi ve vãn tôi ghê lắm. Khoảng hơn 2 năm sau tôi mới chính thức nhận lời yêu. Nhị đứa hứa hứa với nhau tất cả điều, về việc sau này khi tốt nghiệp sẽ sắm việc trên thị trấn, kết hôn và chung sống cùng nhau.
Một cuộc tình hơn 5 năm, với bao mong ước, hoài bão, cả những gì trong sạch và đáng quý nhất của đời con gái tôi cũng trao cho anh, với tôi mà nói, chia tay tôi thiệt thòi hơn gấp bội. (ảnh minh họa)
Nhưng rồi sau khi ra trường, thực tế cuộc sống đã buộc chúng tôi phải đối diện với số đông mà không thể mơ mộng mãi được. Nhà tôi và nhà anh ở phương pháp xa nhau đến cả một vài trăm cây số. Đã vậy, gia đình anh lại nghèo, khiến nông nghiệp, các em đông nheo nhãi… Mái nhà tôi có khá giả hơn chút ít. Do vậy, khi tôi theo anh về thăm quê, ba má anh thì rất ưng tôi nhưng ngược lại, gia đình tôi khuyên tôi nên cân nhắc thật kĩ để chẳng hề hối hận sau này. Vì yêu là một chuyện, sau này lấy nhau về, cuộc sống quá cùng cực, e rằng sẽ khó khăn lòng vui vẻ, hơn nữa không có tiền, con cái cũng phải chịu thiệt hại.
Tuy nhiên, lí do chính làm cho tôi quyết định chia tay anh ko phải chỉ vì tình cảnh gia đình anh như vậy. Nhân tố chủ chốt nhất là con người anh. Từ khi ra trường đến giờ, anh không sắm được một công việc nào định hình, thu nhập chẳng đủ ăn. Việc gì anh cũng chê bai. Cái chỗ ngon nghẻ thì họ nhận anh vào được hơn 1 04 tuần là đuổi bởi lẽ anh không đáp ứng được yêu cầu công tác. Còn những chỗ vừa sức thì anh chê ỏng, chê ôi là không xứng tầm.
Sau cuối anh cũng đồng ý dừng lại. Tôi thở phào nhẹ lâng lâng, cho rằng mình có thể buông cuộc tình này và tậu cho mình một người khác thích hợp hơn. (Ảnh minh họa)
Chung cuộc, đã hơn 3 năm kể từ khi ra trường, anh vẫn lông bông. Tôi không muốn khoe khoang nhưng thực thụ tiền chi tiêu sinh hoạt hàng tháng anh cũng bòn của tôi. Khi thì anh vay, lúc thì anh vay, đã thế, cả bốn tuần anh qua nhà tôi ăn ngủ lại mà chẳng đưa đồng nào khiến cho tôi cứ phải gồng lên nuôi thêm anh. Mặc dù tôi doanh thu cũng không tệ nhưng tôi còn có gia đình, có bác mẹ và các em phải lo cho nữa. Tôi chẳng thể đèo bồng mãi được.
Biết là anh yêu bản thân nhưng thực thụ tình yêu trong tôi đã không còn. Đổi lại chỉ là sự thuyệt vọng, muốn bỏ cuộc, đôi khi là coi thường. Tôi chán cảnh người con trai cứ làm cho được nửa 04 tuần lại bị đuổi, lương chả đủ mà ăn. Chúng tôi cũng đâu còn trẻ trung gì nữa, đúng ra giả dụ định hình thì có thể cưới nhau rồi.
Vậy là sau bao đêm lưỡng lự nghĩ suy, tôi quyết định xong khoát với anh để tìm cơ hội mới cho mình. Tôi không dám mạo hiểm bên một người con trai không nuôi nổi bạn dạng thân. Hơn nữa, tình cảm trong tôi cũng đã nhạt nhẽo rồi. Khi tôi nói ra quyết định này anh rất sốc. Có lẽ từ trước đến giờ vì anh thấy tôi trung thành, không mơ màng đến người nào, tình cảm của hai đứa cũng gắn bó sâu đậm 5 năm trời nên anh không thể tin tôi lại muốn chia tay.
Anh thuyết phục hết nước hết cái, anh than khóc cầu xin cũng chẳng thể khiến tôi thay đổi quyết định. Tôi cũng đã chuẩn bị tâm lí cho điều này vì tôi nhân thức lúc này anh không bao giờ chịu rời xa tôi, một phần là vì ái tình, phần khác là vì anh cũng chẳng thể tậu được người nào hơn tôi cả.
Sau cuối anh cũng đồng ý dừng lại. Tôi thở phào nhẹ lâng lâng, cho rằng chính mình có thể buông cuộc tình này và tậu cho bản thân một người khác thích hợp hơn. Nhưng anh đòi tôi phải dành cho anh một đêm cuối cùng ngọt ngào, trước khi nhì đứa chia tay. Vì tôi nhân thức anh còn sốc với chuyện này, tôi không muốn anh tuyệt vọng nên đồng ý.
Tôi phải làm gì đây? Có lẽ nào cả đời tôi phải gắn bó với người đại trượng phu bất tài này ư? (Ảnh minh họa)
Tôi đặt phòng khách sạn đi nghỉ ngơi ở một nơi bí quyết thành phố một số chục cây số trong 2 ngày cuối tuần. Tôi coi đó như một cách khiến anh bớt hụt hẫng. Tuy nhiên, chuyện chúng tôi đã từng có quan hệ trước đấy vẫn diễn ra thường xuyên nên giờ tôi cũng không phải do dự. Tôi sợ dính bầu nên đã chuẩn bị cẩn thận “bao” để giảm thiểu hậu quả. Nhưng tôi đâu có ngờ…
Anh đã âm thầm lên kế hoạch. Những chiếc “bao” mà tôi tìm anh đều khiến thủng… Tôi hồn nhiên không nhân thức gì cả… Sau 2 đêm cuối tuần đó, chúng tôi về thành phố và mở màn cắt giao thông. Cho đến hơn 2 tháng sau, tôi mới tá hỏa phát hiện bản thân mình mang bầu. Lúc này, anh mua gặp gỡ tôi và yêu cầu cưới.
Giờ thì tôi mới vỡ lẽ lẽ, té ra anh không hài lòng buông tha tôi nên đã sẵn sàng kế hoạch để hi vọng tôi có bầu. Anh nắm được thóp tôi không bao giờ dám bỏ con nên đã làm cho như vậy. Tôi khốn khổ vô cùng. Tôi vừa mới quen một người mới, mặc dầu tình cảm còn chưa đâu tham gia đâu nhưng tôi cảm thấy rất phù hợp. Thế mà giờ tôi lại có con với anh ta. Anh ta cứ nằng nặc bảo cưới nhau đi vì con, mua phương pháp thu hút tôi. Chuyện tôi có bầu anh ta loan báo với hết anh em, gia đình… Anh ta sắm mọi cách để tôi chẳng thể kết thúc tình.
Tôi phải khiến gì đây? Có lẽ nào cả đời tôi phải gắn bó với người đàn ông bất tài này ư?
Xem tại: dien dan seo manh nhat
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét