Gọi phụ vương mẹ bà xã là… anh chị
Đến con hẻm 64 trục đường Nguyễn Khoái (phường 2, thị xã 4, TP HCM) không khó khăn để nhận thấy ngôi nhà của ông Võ Văn Ngọc (43 tuổi, ngụ 64/40/12, Nguyễn Khoái, thị trấn 2, huyện 4, TP HCM). Ngôi nhà cũ kỹ bị cháy xém, những màu đen xám loang lổ, lọt thỏm giữa những căn nhà cao tầng, tường vôi bóng loáng xung quanh.
Trước cửa nhà, một căn lều bé xíu được dựng lên, làm cho nơi che mưa che nắng của ông Ngọc nhiều bốn tuần qua. Lúc chúng tôi tới, người đại trượng phu đang ngủ trưa trên chiếc giường bé dại.
Tấm bạt mỏng mảnh thủng lỗ chỗ không che được cái nắng ban trưa gay gắt khiến cho khuôn mặt người con trai khi ngủ vẫn nhăn nhúm.
Nghe tiếng khách gọi, ông Ngọc lỏng lẻo mở mắt ra rồi thủng thẳng trở chính mình ngồi dậy một bí quyết khó nhọc. Ông khổ cực cho biết, căn gác xép đã bị ngọn lửa thiêu rụi, tới giờ vẫn chưa có tiền tu tạo lại, không thể ở được, ông đành dựng cái lều ở đây để ngủ.
Những ngày nắng còn đỡ, còn những ngày mưa như trút, tấm bạt mỏng manh không đủ sức ngăn những cơn mưa và gió thốc, cả “căn phòng” bị ướt nhẹp. Nói rồi người đại trượng phu chỉ vào tấm nệm mỏng còn bốc mùi ẩm thấp do cơn mưa đêm qua để lại, chưa kịp khô.
Nhớ lại sự việc đã xảy ra, dù đã hơn nửa năm, nhưng giọng kể ông Ngọc vẫn còn sự kinh hãi. Ông rưng rưng cho hay, nếu con gái ông sớm biết nghe lời, không dấn thân tình ái với người đại trượng phu cộc cằn, thô lỗ thì đã không nên nỗi.
Võ Thị Thanh Thúy (25 tuổi) là người con gái thứ nhị của ông. Thúy chỉ được học đến lớp 5 rồi nghỉ học giữa chừng mực phụ ba mẹ kiếm tiền sinh sống.
Thuở đầu, Thúy cũng rất chăm ngoan, nhân từ, nhưng càng lớn lên, càng quen nhân thức phổ thông đồng đội, Thúy càng đổi tính đổi nết, trở nên học đòi, nhiều lần đi chơi về muộn.
Khoảng đầu năm 2015, Thúy mang người ấy là Trằn Ngọc Trung (36 tuổi) về mở bán gia đình. Trung quê ở Long An, nhưng ở trọ tại huyện 7, không nghề nghiệp bất biến, lăng băng khắp nơi, ai thuê gì làm nấy, lối sống lại không lành mạnh.
“Ngày đầu con bé dại đưa người tình về ra mắt, hiền thê chồng tôi đã không ưng cái bụng rồi. Không phải vì nó lớn tuổi hay nghề nghiệp không ổn định, mà nó cư xử rất tục tĩu, lại không biết tu chí làm ăn. Tui còn nghe người ta nói nó có dính tham gia ma túy đá…”, ông Ngọc kể lại
Khiếp sợ cho êm ấm cả đời của con gái, bà xã chồng ông Ngọc gắng gỏi khuyên can, nhưng cô gái trẻ bỏ ngoài tai mọi yếu tố. Đến khi con gái trở về nhà công bố đang mang bầu đứa con của Trung, hai người đành bấm bụng chấp thuận.
“Lúc nhị đứa trở về, tôi có nói là sự đã rồi, hiện giờ Trung gọi ba mẹ tới để nhị bên chạm chán nhau, bàn chuyện cưới hỏi. Thế nhưng nó cứ hứa hẹn mãi mà không thấy thi hành. Trong khoảng ngày đó cho tới sau này, nó luôn gọi thê thiếp chồng tôi là anh chị, chứ không chào hỏi là ba mẹ”, ông bức xúc nói.
Hậu họa mối tình si
Không được bạn trai cưới hỏi, Thúy mang cái bụng vượt mặt về nhà thân phụ mẹ sinh nở. Theo lời ông Ngọc, đây cũng là khoảng thời gian con gái chính mình và Trung xảy ra đa dạng chếch mếch.
Sau phổ thông lần như thế, nghĩ là một trong những nguồn gốc khiến nhì người thường xuyên ôm đồm vã là do thân phụ mẹ phi tần không thích bản thân, thường xuyên nói ra nói vào, nên Trung nuôi yêu cầu gây án.
Khoảng 21h ngày 25/1/2016, khi ông Ngọc và cung phi ở trên gác sẵn sàng bữa cơm tối, bà xã ông chiếm được điện thoại của một người nhà báo “thằng Trung mang xăng qua đòi đốt nhà anh chị đó”.
Vì trước đây, Trung đã rộng rãi lần dọa đe nhưng không chấp hành, nhì ông bà cũng không tin Trung có thể ra tay, nhưng trong căn gác có đứa cháu chỉ gần nhì bốn tuần tuổi, nên người hoàng hậu dù bán tín bán nghi vẫn bồng cháu ngoại ra đầu hẻm gửi nhờ hàng xóm.
Bà vừa đi gửi cháu về thì Trung phóng xe đến trước cửa nhà, một tay mang theo can xăng và một tay cầm một roi chích điện. Trung lớn tiếng đòi đưa con về quê để sống.
Thấy con rể hờ trong trạng thái say xỉn, hung dữ, hiền thê chồng ông Ngọc không đồng ý, khuyên Trung về nhà có chuyện gì để hôm sau hãy nói.
Không làm được mục đích, Trung lấy bịch xăng ném tham gia người thân phụ mẹ cung phi rồi bật quẹt làm cho cả căn nhà chìm trong đại dương lửa.
“Sau khi châm lửa, Trung lấy nước tự xối lên người rồi nhảy ra ngoài. Lúc đó trong nhà có toàn bộ 4 người. Cha tôi và anh trai tôi ở dưới nhà nên may mắn được người địa phương đưa ra ngoài kịp thời, không bị thương gì. Còn tôi và thê thiếp bị lửa bám vào người, phải rất lâu sau mới khiêu vũ được ra ngoài cửa sổ, gọi hàng xóm thành lập cửa rồi nhảy đầm xuống thoát ra ngoài.”, ông Ngọc kể lại.
Dù được bà con lối xóm và cơ quan công dụng ở địa phương mua mọi bí quyết dập lửa và cấp cứu kịp thời, nhưng thê thiếp chồng ông Ngọc vẫn bị ngọn lửa hung độc ác làm cho bỏng trên 60% cơ thể.
Lâm cảnh cơ cực
Ông Ngọc kể, trong khoảng sau vụ hỏa hoạn do người con rể hờ gây ra, mái nhà của ông lâm vào cảnh khốn đốn. Trước đó, hậu phi ông gánh hàng xôi, chè để bán. Ông thường dựng chiếc xe gắn máy đã cũ ở trước gian hàng của bà xã, vừa chạy xe ôm ấp vừa giúp hoàng hậu bán hàng những lúc nhàn hạ.
Trong khoảng sau khi hỏa hoán vị xảy ra, sức khỏe nhị người trở nên suy yếu: “Vợ chồng tôi bị bỏng nặng, phải điều trị trong bệnh viện gần một bốn tuần trời. Nhì chân không thể vận động, chúng tôi đành phải khiến bạn với xe lăn. Trong khoảng khi sự việc xảy ra cho tới nay, phía mái ấm Trung không lui đến thăm hỏi”.
Trên đôi chân của người đại trượng phu còn loang lổ những vết bỏng trắng toát, ông cho hay, tham gia những lúc trái gió trở trời, đôi chân trở nên đau nhức và dần dần bị teo bé dại. Vì không có tiền chạy chữa nên ông chỉ biết cố chịu cơn đau mỗi ngày.
Nhà vốn neo người, không có khách hàng nào chăm sóc, trong khoảng sau khi ra viện, người hiền thê phải về nương nhờ nhà ngoại. Ông Ngọc ở lại, trong nhà còn có người cha già bị liệt đã phổ thông năm và người anh trai bị tâm thần.
Người con trai đầu đã có mái ấm, cuộc sống cũng gian truân, chẳng thể đỡ đần gì thân phụ mẹ. Nhắc tới cô con gái, ông bảo: “Từ độ ấy tới nay, nó vẫn cứ như người mất hồn, suốt ngày chỉ nhân thức đi ra đi vào, chẳng khiến cho được việc gì”.
Gian nhà tí hon không có đồ đạc gì giá trị cao, cửa nhà bộn bề, không quét tước, là nơi 3 người đàn ông cư trú.
Đưa đôi mắt đượm bi thương nhìn căn nhà chỉ chừng 15m2, ông chua chát cho hay, phía trên gác chủ quản làm bằng gỗ nên ngọn lửa đã thiêu rụi hết đồ đoàn, lại sợ gác xếp bất thần đổ ập xuống nên không ai dám ở trên đó.
Căn phòng nhỏ nhắn ở dưới nhường thân phụ và anh trai, ông Ngọc che tấm bạt trước hiên nhà, kê chiếc giường tí hon khiến cho nơi ở.
Kiệt sức khiến cho việc gì, ông Ngọc cứ chiều chiều lắc xe lăn đi khắp các con đường, các quán nhậu để xin miếng cơm nuôi phụ vương và anh trai. Thấy tình cảnh người đàn ông khổ thân, rộng rãi người tình tình hỗ trợ, bà con lối xóm thi thoảng cũng mang qua cho ít đồ. Nhờ đó, họ lây lất sống qua ngày.
Về phần hung phạm, theo lời ông Ngọc, sau khi sự việc xảy ra, Trung bỏ trốn, sau quay trở lại nhà ngoại của vợ với yêu cầu phóng hỏa tiếp, thì bị phát hiện và tiếp diễn bỏ chạy.
Sau đó hai tháng, trong lúc cơ quan tác dụng đang truy nã tậu, Trung lại sắm về nhà phụ thân mẹ vợ, mang theo con nhỏ dại bỏ trốn và hiện đang bị công an Quận 4 phát lệnh tầm nã nã.
Nói về nguyện vọng của chính mình, ông Ngọc thở dài: “Giờ cung phi chồng tôi chỉ mong có tiền chữa bệnh, và sửa lại căn gác xép đã cũ để hoàng hậu chồng tôi lại đi về sống với nhau như xưa. Thế nhưng, với tình hình sức khỏe chúng tôi hiện nay, thì…”.
Hoàng Lành / baophapluat.vietnam
Tham khảo thêm: Tạp Chí Dành Cho Phái Mạnh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét