Tôi kì vọng tấm tôn nghênh ngang trên phố vừa làm chết một em gầy sẽ chẳng còn diễu xã. Tôi chờ mong công ty tố tụng sẽ khiến rõ email của hợp đồng tình ái như kiến nghị của luật sư vì số mệnh của phổ quát mái ấm. Và tôi cam đoan rằng Nhẫn sẽ viết tiếp ước mong của chàng sinh viên không còn cánh tay nào…
Tấm tôn không còn diễu phường
| Sẽ không còn những tấm tôn nghênh ngang trên phường? |
Bữa nay, CSGT TP. Thủ đô sẽ ra quân xử lý xe xích lô, xe ba gác chở quá khổ, quá chuyên chở ăn hiếp dọa an toàn giao thông và gây mất trật tự an ninh giao thông.
Dù muộn nhưng còn hơn không, dù theo sau nhưng tôi nghĩ vẫn còn kịp. Để không còn những đứa nhỏ bé ngã xuống vì tấm tôn ngông nghênh giữa con đường. Để bớt đi đa dạng tai nạn từ trên trời rơi xuống bởi xe không biết gọi bằng xe gì.
Tôi mong “chiến dịch” ra quân ấy vĩnh viễn và thực chất, không chỉ ở Thủ đô mà sẽ thấy ở TPHCM, Đà Nẵng, Hải Phòng… bởi những chiếc xe ấy không phân biệt TP và cháu nhỏ tuổi nào. Ở đâu cũng cần mưu sinh, nơi nào cũng thích những chuyến xe giá rẻ, dễ dàng nhưng đừng lấy đó để cãi cho những tai nạn thương tâm. Một cháu nhỏ dại vừa mất bởi một xích lô chở tôn lừng lững trên phố nhường như thế đã quá đủ.
Nhưng đừng chỉ đổ cho ông xích lô. Các mẹ, các phụ vương cũng nên dạy cho con mình những tài năng quan trọng để bình an trên phố thị trấn nhộn nhạo đông đúc. Và thêm nữa tinh thần liên lạc trước khi ra trục đường. Nếu lệ luật được tôn trọng, người lớn không vô tâm, CSGT tròn chức trách, tôi tin sẽ không còn những tấm tôn vô tình.
Xem tại đây
Và tại đây
Cám ơn Nhẫn!
| Hằng ngày, bà Vinh như người bạn đồng hành đón đưa con đến trường. Ảnh: D.HÒA |
“Mẹ tôi bảo chỉ có đoạn đường học mới thoát nghèo và tạo việc làm cho nuôi chính bản thân nên tôi sẽ nỗ lực viết tiếp ước mong trên đôi chân của chính mình để không phụ lòng mong mỏi của dân chúng”.
Tâm tình của Nguyễn Đình Nhẫn, tân sinh viên khoa công nghiệp tin tức Trường ĐH Công nghệ Vinh, Nghệ An, người không có nhì tay đấy, thưa quý vị! “Chồng tôi bế con trên tay, thằng bé dại khóc to nhưng nhị cánh tay thì cụt tới vai trông như một cục thịt dài choài thuột. Lúc đó nhìn con như vậy hoàng hậu chồng tôi nghĩ chắc ông trời không cho bản thân nuôi đứa con này”, mẹ Nhẫn nhớ lại.
Nhưng “thấy khách hàng tập tô, tập viết chữ, Nhẫn mở màn kẹp phấn hay que vào bàn chân trái hì hụi tập viết, tập vẽ. Cứ thế những con chữ, nét vẽ cứ dần hiện ra dưới đôi chân của Nhẫn. Có những lúc mê say viết chữ bằng bút, đôi chân phồng rộp, tê cứng lại nhưng Nhẫn vẫn không từ bỏ. Nhẫn bảo: “Dù viết bằng chân vất vả nhưng được mọi người cổ vũ và đánh giá tốt nên tôi lại có động lực tập viết chữ. Lâu dần đôi chân tôi cũng quen với việc thay đôi tay... cầm bút, chữ tròn và dễ đọc hơn”.
Và bữa nay nghị lực ấy đã đưa Nhẫn vào giảng tuyến đường để thực hiên ước mong trở thành kỹ sư công nghiệp tin tức. Tôi nhân thức trục đường đến ước mơ ấy hầu hết chông gai nhưng tôi tin Nhẫn đi được. Và tấm gương ấy đáng để rộng rãi người trong chúng ta, có cả tôi cần học hỏi . Cám ơn em, Nhẫn nhé!
Xem tại đây
Số phân của Hoa hậu
Đừng nhìn vụ án Hoa hậu Phương Nga và phù hợp đồng tình ái theo những gì ồn ã mấy ngày qua nữa các bạn ạ! Hãy xem đó là căn số của nhì loài người và cả nhị có thể phải chịu những hình phạt rất nặng với những năm tháng đằng đẵng trong tù.
Tôi muốn nói tới khía cạnh này, nhân tố tôi đọc được bữa qua trên plo.vn. Luật sư của bị cáo Nguyễn Đức Thùy Dung- người bị truy vấn tố cùng Nga đã gửi kiến nghị ấy tới TAND TP HCM. LS Nguyễn Thị Hồng Việt muốn Tòa đề nghi VKS khiến rõ nội dung những email có nội dung mua bán tình-tiền được cho là mua bán giữa hoa hậu Phương Nga và ông Cao Toàn Mỹ.
Tôi không niềm nở thêm nữa đến nội dung email bởi cái cần nói hơn hiện nay là lường đảo hay hợp đống ý ái? Nếu như lường đảo, Nga và Dung không còn con đường nào khác là chịu sự trừng trị của pháp luật. Nếu như trái lại, nhị cô ấy phải được tự do và thân oan. Còn những gì thuộc phạm trù đạo đức, hãy để cho xã hội và lương tâm họ phán xét.
Và có nhẽ, đại gia Mỹ cũng nên góp phần để mọi việc sáng tỏ. Không những vì danh dự của ông mà còn bởi số mệnh của nhì cô gái không còn trẻ. Những gì khách hàng nào đó giấu diếm bữa nay có chắc tương lai đỡ bung bét và tệ hại hơn không?
Xem tại đây
Và tại đây
Giám đốc lương 1 triệu/năm
| Muối không khách hàng nào mua, chất đống dọc quốc lộ 1 đoạn đi qua Sa Huỳnh - Ảnh: TRẦN MAI |
Chưa đến 90.000 đồng/bốn tuần và vỏn vẹn triệu bạc mỗi năm là lương của ông Nguyễn Thành Út, Chủ toạ Hội đồng quản trị kiêm giám đốc Hợp tác xã muối Sa Huỳnh (phường Phổ Thạnh, quận Đức Phổ, tỉnh giấc Quảng Ngãi). Có lẽ đây là vị giám đốc lương thấp nhất VN.
Ông ấy than vãn: CChỉ nhìn vào mức lương của tôi là có thể nắm bắt nghề muối đang đứng ở đâu trong thị trấn hội”. Chát quá các chưng ạ! Ông cho biết hơn một năm nay chưa một lần dùng chữ ký của chính mình thương thảo thích hợp đồng với công ty đối tác để giúp thị trấn viên bán muối. Đơn giản, bởi kiếm đâu ra người mua muối?
Diêm dân đã bỏ làng ra đi và không muốn về. Họ trăn trở: “Bất đắc dĩ mới tha hương, mấy lần nhị mẹ con tính về, nhưng nghĩ lại về rồi bám vào muối thì sống sao nổi. Khiến muối thì buổi trưa nắng đã phải ra đồng, tới nhì ba giờ chiều mới ăn được hột cơm.Đói đến run tay, run chân cũng phải ráng chịu. Thế mà không đủ sống. Hồi còn bám muối, mưa xuống là tôi vác rựa đi lên núi lột vỏ cây kiếm thêm, chứ làm cho muối không sống nổi”.
Trong số 102.000 tấn muối mỗi năm VN nhập về có cả muối ăn. Nhưng muối nội chào thua vì giá cao và diêm dân khiến ra chất đống. Mặn đến đắng lưỡi nhưng vẫn chỉ là hô hào giữ nghề, hỗ trợ ốm giọt và giá muối ngày một thấp. Viết những dòng này có nhẽ tôi cũng chẳng thay đổi được gì như cái vòng luẩn quẩn đã quấn diêm dân đa dạng năm nay. Nhưng tôi vẫn phải viết để còn có cái mà hy vọng…
Xem tại đây
Càng học càng dốt
| Học sinh trường THCS Chu Văn An vui lòng 'thoát" VNEN. Ảnh: Lao Động |
Càng học càng kém! Một cái tít mai mỉa nhưng vẫn phải đọc các bạn ạ! Nguyên văn trên Công sức hôm qua như thế này: “Trước sức ép khẩn khoản của số đông phụ huynh, do con càng học càng dốt, Trường THCS Chu Văn An (Hương Khê, Hà Tĩnh) buộc phải dừng chương trình VNEN, đi về chương trình truyền thống”. Còn học sịnh thì “ rất vui đã được “giải thoát” khỏi mô phỏng này.
Rồi người ta sẽ đổ rằng do sức ép của phụ huynh hay HS không quen với mô phỏng mới hay thí nghiệm nào chẳng có va vấp. Nhưng thực tiễn đã giải đáp thay hồ hết rồi các ông ạ! Tôi không nghĩ mô phỏng này toàn cái dở và chẳng có gì đáng để học hỏi. Nhưng vì sao lại thất bại ngay năm học trước tiên thì Bộ Học là nơi đã tư vấn xác đáng nhất.
Khuyến nghị, điểm mặt cội nguồn và cả cương trực chỉ ra khuyết thiếu đã rộng rãi. Nhưng khách hàng nào sẽ chịu trách nhiệm của mô phỏng từng khai triển rần rộ với kinh phí gần 2.000 tỷ đồng? Tôi chẳng tin là cả thấy lẫn trò đầy đủ đều cổ hủ với cái cũ, ngại thay đổi và không thích mô phỏng mới. Tôi tin hơn vào việc người lập, khai triển mô hình này niềm nở đến con số hơn bản chất, đề án sống chết ra sao hơn trò học thầy dạy thế nào. Tư duy ấy đã làm phổ quát “ trận chiến thất bại” và rất có thể còn tiếp tục…
Xem tại đây
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét